题陈山人居

唐代 黄滔
犹自莓苔马迹重,石嵌泉冷懒移峰。空垂凤食檐前竹, 漫拔龙形涧底松。隔岸青山秋见寺,半床明月夜闻钟。 谁能惆怅磻溪事,今古悠悠不再逢。
yóu méi tái zhòng   shí qiàn quán lěng lǎn fēng kōng chuí fèng shí yán qián zhú  
màn lóng xíng jiàn sōng àn qīng shān qiū jiàn   bàn chuáng míng yuè wén zhōng
shuí néng chóu chàng pán shì   jīn yōu yōu zài féng