题陈秋涛相国墨迹

唐代 全祖望
公昔张空拳,思以振赤符。赤符谶不验,沧海为之枯。 天废谁能兴,志士枉受屠。唯是桂林烬,仗此稍支吾。 毕竟延一线,东僵西则苏。连衡张陈霍,旁暨韩麦徒。 以致惠国公,翻然成改图。孤忠天所鉴,谶亦未尽诬。 南极竟浑一,百年拱车书。尚有妙墨宝,流落渐江隅。 寒芒而正色,英爽与之俱。番禺耆老尽,文献谁为储。 秋痕随秋去,剩此灰劫馀。连呼玉画又,收之缄中厨。
gōng zhāng kōng quán   zhèn chì chì chèn yàn   cāng hǎi wèi zhī
tiān fèi shuí néng xīng   zhì shì wǎng shòu wéi shì guì lín jìn   zhàng shāo zhī
jìng yán xiàn 线   dōng jiāng 西 lián héng zhāng chén huò   páng hán mài
zhì huì guó gōng   fān rán chéng gǎi zhōng tiān suǒ jiàn   chèn wèi jǐn
nán jìng hún   bǎi nián gǒng chē shū shàng yǒu miào bǎo   liú luò jiàn jiāng
hán máng ér zhèng   yīng shuǎng zhī pān lǎo jìn   wén xiàn shuí wèi chǔ
qiū hén suí qiū   shèng huī jié lián huà yòu   shōu zhī jiān zhōng chú