题陈侯竹亭

唐代 牟融
曾向幽亭一榻分,清风满座绝尘氛。丹山凤泣钩帘听, 沧海龙吟对酒闻。漠漠暝阴笼砌月,盈盈寒翠动湘云。 岁寒高节谁能识,独有王猷爱此君。
céng xiàng yōu tíng fēn   qīng fēng mǎn zuò jué chén fēn dān shān fèng gōu lián tīng  
cāng hǎi lóng yín duì jiǔ wén míng yīn lóng yuè   yíng yíng hán cuì dòng xiāng yún
suì hán gāo jié shuí néng shí   yǒu wáng yóu ài jūn