题程子弃少监家藏二诗遗墨

宋代 陆文圭
教子惟欲谄,嫁女惟欲官。 床屏触头乃翁怒,文书术袖媒姥谩。 凝人一笑可绝倒,古训相傅良独难。 大夫有愧程监家,上谷敢望元遗山。 易箦微言尚典刑,出门别语重丁宁。 子无台装与宝剑,女无绣褥与金屏。 各赠骊珠五十六,藏在肮腑为深铭。 梓乔俯仰俱莫用,冰玉清润尤相形。 水衡使者直而湿,遗山宅相监察孙。 神身务学承先志,务世傅家示格言。 正大去今八十年,流风遗俗猁有存。 谁能题诗墓柏下,使两仙翁起九泉。
jiào wéi chǎn   jià wéi guān  
chuáng píng chù tóu nǎi wēng   wén shū shù xiù méi lǎo mán  
níng rén xiào jué dǎo   xùn xiāng liáng nán  
dài yǒu kuì chéng jiān jiā   shàng gǎn wàng yuán shān  
wēi yán shàng diǎn xíng   chū mén bié zhòng dīng níng  
zi tái zhuāng bǎo jiàn   xiù jīn píng  
zèng zhū shí liù   cáng zài āng wèi shēn míng  
qiáo yǎng yòng   bīng qīng rùn yóu xiāng xíng  
shuǐ héng shǐ 使 zhě zhí ér shī 湿   shān zhái xiāng jiān chá sūn  
shén shēn xué chéng xiān zhì   shì jiā shì yán  
zhèng jīn shí nián   liú fēng yǒu cún  
shuí néng shī bǎi xià   shǐ 使 liǎng xiān wēng jiǔ quán