题城南书院三十四咏 其十四

宋代 张栻
和风习习禽声乐,晴日迟迟花气深。妙理冲融无间断,湖边伫立此时心。
fēng qín shēng yuè   qíng chí chí huā shēn miào chōng róng jiàn duàn   biān zhù shí xīn