题承庵二首

宋代 王柏
十年足不到承庵,抚事兴思重怆然。 风急雁行斜漠漠,夜深蟾影弄娟娟。 炉亭暖彻通宵火,鱼板惊残向晓眠。 欲识本来真面目,杖藜未免再留连。
shí nián dào chéng ān   shì xīng zhòng chuàng rán  
fēng yàn háng xié   shēn chán yǐng nòng juān juān  
tíng nuǎn chè tōng xiāo huǒ   bǎn jīng cán xiàng xiǎo mián  
shí běn lái zhēn miàn   zhàng wèi miǎn zài liú lián