题陈东浦藩伯敦拙堂诗集

清代 赵翼
学诗必学杜,万口同一噪。连城有真璧,未可珷玞冒。 呜呼浣花翁,在唐本别调。时当六朝后,举世炫丽藻。 青莲虽不群,余习犹或蹈,惟公起扫除,天门一龙跳。 骨力森开张,神勇郁雄惊。阳乌掩爝火,轰雷塞蚓窃。 天壤此一途,疏凿曾未到。一开五丁峡,遂坦九轨道。 坐令翰墨场,莫不奉旌纛。微之仿精切,退之师排奡。 义山鍊格遒,涪翁取径峭。豪宕放翁吟,悲壮遗山吊。 斯皆分杜派,各具一体妙。迨明李何辈,但摹面目肖。 彭亨鼓蛙怒,咆勃奋虎啸。徒滋虚气张,终觉轻心掉。 旷代有东浦,孤诣戛独造。渊源溯《雅》、《骚》,根柢本忠孝。 读书必破卷,陋彼管窥豹。出语必惊人,鸷若韛脱鹞。 力厚巨鼎扛,思沈重渊钓。每于朴僿处,隽味出揉拗。 以追少陵大有作为作,磁铁两孚召。得皮兼得骨,在神不在貌。 缅昔老拾遗,入蜀诗益爆。长揖严尹幕,高歌葛相庙。 至今旧草堂,万丈光尚耀。先生出筮仕,即泛锦江棹。 固知关宿缘,岂特发遐眺。新诗十二卷,精心躏堂奥。 子美有替人,当亦意不料。寓斋得披读,狂喜成绝叫。 惟应瓣香然,敢肆饭颗诮。传语学杜人,津梁此先导。
xué shī xué   wàn kǒu tóng zào lián chéng yǒu zhēn wèi   mào    
huàn huā wēng   zài táng běn bié diào shí dāng liù cháo hòu   shì xuàn zǎo    
qīng lián suī qún   yóu huò dǎo   wéi gōng sǎo chú   tiān mén lóng tiào  
sēn kāi zhāng   shén yǒng xióng jīng yáng yǎn jué huǒ hōng   léi sāi yǐn qiè    
tiān rǎng   shū záo céng wèi dào kāi dīng xiá suì   tǎn jiǔ guǐ dào    
zuò lìng hàn chǎng   fèng jīng dào wēi zhī fǎng jīng 仿 qiè tuì   zhī 退 shī pái ào    
shān liàn qiú   wēng jìng qiào háo dàng fàng wēng yín bēi   zhuàng shān diào    
jiē fēn pài   miào dài míng bèi dàn   miàn xiào    
péng hēng   páo fèn xiào zhāng zhōng   jué qīng xīn diào    
kuàng dài yǒu dōng   jiá zào yuān yuán sāo gēn běn zhōng xiào                
shū juǎn   lòu guǎn kuī bào chū jīng rén zhì   ruò bài tuō yào    
hòu dǐng káng   shěn zhòng yuān diào měi piáo sài chù jùn   wèi chū róu ǎo    
zhuī shǎo líng yǒu zuò wéi zuò   tiě liǎng zhào jiān zài   shén zài mào    
miǎn lǎo shí   shǔ shī bào cháng yán yǐn gāo   xiāng miào    
zhì jīn jiù cǎo táng   wàn zhàng guāng shàng yào 耀 xiān sheng chū shì shì   fàn jǐn jiāng zhào    
zhī guān 宿 yuán   xiá tiào xīn shī shí èr juǎn jīng   xīn lìn táng ào    
zi měi yǒu rén   dāng liào zhāi kuáng   chéng jué jiào    
wéi yīng bàn xiāng rán   gǎn fàn qiào chuán xué rén jīn   liáng xiān dǎo