题常宣仲草堂

宋代 许棐
隔市能几步,幽趣踰山林。凿池小如斗,水浅鱼自深。 檐任树枝碍,阶从草色侵。不肯一锄斫,恐伤春风心。 朝出货仁义,暮归炊古今。客来无可款,石炉添水沉。
shì néng   yōu shān lín záo chí xiǎo dòu shuǐ   qiǎn shēn    
yán rèn shù zhī ài   jiē cóng cǎo qīn kěn chú zhuó kǒng   shāng chūn fēng xīn    
cháo chū huò rén   guī chuī jīn lái kuǎn shí   tiān shuǐ chén