题常山草萍驿

宋代 赵鼎
才过常山到草萍,驿亭偏喜雨初晴。麦畦水涨黄云重,柳絮风吹白雪轻。 身世自今忘俗虑,宦途从此快吟情。魏公已辍江西镇,犹有甘棠颂政声。
cái guò cháng shān dào cǎo píng   驿 tíng piān chū qíng mài shuǐ zhǎng huáng yún zhòng liǔ   fēng chuī bái xuě qīng    
shēn shì jīn wàng   huàn cóng kuài yín qíng wèi gōng chuò jiāng zhèn 西 yóu   yǒu gān táng sòng zhèng shēng