题柴言山水

宋代 陆游
草亭临峭绝,霜嶂起嶙峋。 危磴傥可上,老夫思卜邻。
cǎo tíng lín qiào jué   shuāng zhàng lín xún
wēi dèng tǎng shàng   lǎo lín