题柴司徒亭假山

唐代 李中
叠石峨峨象翠微,远山魂梦便应稀。从教藓长添峰色, 好引泉来作瀑飞。萤影夜攒疑烧起,茶烟朝出认云归。 知君创得兹幽致,公退吟看到落晖。
dié shí é é xiàng cuì wēi   yuǎn shān hún mèng biàn 便 yīng cóng jiào xiǎn zhǎng tiān fēng  
hǎo yǐn quán lái zuò fēi yíng yǐng zǎn shāo   chá yān cháo chū rèn yún guī
zhī jūn chuàng yōu zhì   gōng tuì 退 yín kàn dào luò huī