题曾学士竹

明代 杨士奇
石田筼筜不百个,满池羃羃春云阴。神仙疑来旌节降,风雨欲动蛟龙吟。 江南种竹家家好,北来见竹如见宝。何人胸中富淇澳,醉墨淋漓为公扫。 六月萧萧不知夏,白日长空翠如泻。九龙山人不可作,对此阴森亦萧洒。 马头红尘千丈深,朝驰暮走积满襟。兴来拂衣何所适,梦忆山阴脩竹林。 爱君城西卷雨轩,萧爽可以舒郁烦。朝回借坐共永日,不须砍鲙倾金尊。
shí tián yún dāng bǎi   mǎn chí chūn yún yīn shén xiān lái jīng jié jiàng   fēng dòng jiāo lóng yín
jiāng nán zhǒng zhú jiā jiā hǎo   běi lái jiàn zhú jiàn bǎo rén xiōng zhōng   zuì lín wèi gōng sǎo
liù yuè xiāo xiāo zhī xià   bái cháng kōng cuì xiè jiǔ lóng shān rén zuò   duì yīn sēn xiāo
tóu hóng chén qiān zhàng shēn   cháo chí zǒu mǎn jīn xīng lái suǒ shì   mèng shān yīn xiū zhú lín
ài jūn chéng 西 juǎn xuān   xiāo shuǎng shū fán cháo huí jiè zuò gòng yǒng   kǎn kuài qīng jīn zūn