题草衣岩

宋代 释德洪
祝融凌寒空,方陟缘云径。此山翠被重,有岩如侧磬。 拂石聊枕肱,便觉诸缘静。万瓦粲霜晓,千里增目迥。 石头有高弟,衣草却心病。千年续灯人,谁接悬丝命。
zhù róng líng hán kōng   fāng zhì yuán yún jìng shān cuì bèi zhòng yǒu   yán qìng    
shí liáo zhěn gōng   biàn 便 jué zhū yuán jìng wàn càn shuāng xiǎo qiān   zēng jiǒng    
shí tou yǒu gāo   cǎo què xīn bìng qiān nián dēng rén shuí   jiē xuán mìng