题步云亭

宋代 李之仪
昨夜风高蝉半咽,起来知是白露节。玉面少年窄袖衫,袖里新诗似冰雪。 几日炎炎如甑中,今朝忽觉超樊笼。不惟气候已八月,更得冰雪开心胸。 谢公山人诗笔奇,问君何缘得此诗。报我我欲步云去,山人许我因留题。 君作斯亭几许高,拟推皓魄翻银涛。谁谓姮娥落君手,坐遣山人诗思劳。 君不见梅老句出天地窄,曾谓山人真太白。采石月下忆相逢,笑披锦袍弄明月。 十年明月归谪仙,姮娥岂得在君边。何妨邀取山人去,卒岁扶携醉笑间。
zuó fēng gāo chán bàn yàn   lai zhī shì bái jié miàn shào nián zhǎi xiù shān   xiù xīn shī shì bīng xuě
yán yán zèng zhōng   jīn zhāo jué chāo fán lóng wéi hòu yuè   gèng bīng xuě kāi xīn xiōng
xiè gōng shān rén shī   wèn jūn yuán shī bào yún   shān rén yīn liú
jūn zuò tíng gāo   tuī hào fān yín tāo shuí wèi héng é luò jūn shǒu   zuò qiǎn shān rén shī láo
jūn jiàn méi lǎo chū tiān zhǎi   céng wèi shān rén zhēn tài bái cǎi shí yuè xià xiāng féng   xiào jǐn páo nòng míng yuè
shí nián míng yuè guī zhé xiān   héng é de zài jūn biān fáng yāo shān rén   suì xié zuì xiào jiān