题布袋和尚

清代 戴梓
瞻彼异僧,形容古怪。地老天荒,独携布袋。袋中何有,非米非菜。 收在袋中,不买不卖。放出袋来,撑破世界。吾不能为世人以共言,唯观我于寂然不动之自在。
zhān sēng   xíng róng guài lǎo tiān huāng   xié dài dài zhōng yǒu   fēi fēi cài
shōu zài dài zhōng   mǎi mài fàng chū dài lái   chēng shì jiè néng wéi shì rén gòng yán   wéi guān rán dòng zhī zai