题伯禹给事漫吾亭

宋代 汪藻
人生天地间,同一幻泡影。偶然相值过,便有人与境。 那知两皆漫,直寄弹指顷。古来贤达士,物我均土梗。 程侯东南俊,少日忠义秉。周旋正色地,四海惮严冷。 立朝二十年,愤世欲生瘿。班虽近日月,志则在箕颍。 中年拂衣归,绝意向钟鼎。泽幽成小筑,胜会已独领。 清寒挹湍濑,秀色揽诸岭。聊将不羁身,对此无阏景。 回首浯溪老,便觉加数等。从渠春风颠,那得到古井。 高词出胸臆,妙处如灌顶。读罢眷樊笼,悠然发深省。
rén shēng tiān jiān   tóng huàn pào yǐng ǒu rán xiāng zhí guò biàn   yǒu 便 rén jìng    
zhī liǎng jiē màn   zhí tán zhǐ qǐng lái xián shì   jūn gěng    
chéng hóu dōng nán jùn   shǎo zhōng bǐng zhōu xuán zhèng   hǎi dàn yán lěng    
cháo èr shí nián   fèn shì shēng yǐng bān suī jìn yuè zhì   zài yǐng    
zhōng nián guī   jué xiàng zhōng dǐng yōu chéng xiǎo zhù shèng   huì lǐng    
qīng hán tuān lài   xiù lǎn zhū lǐng liáo jiāng shēn duì   è jǐng    
huí shǒu lǎo   biàn 便 jué jiā shù děng cóng chūn fēng diān   de dào jǐng    
gāo chū xiōng   miào chù guàn dǐng juàn fán lóng yōu   rán shēn xǐng