题碧溪山禅老

唐代 方干
师步有云随,师情唯鹤知。萝迷收朮路,雪隔出溪时。 竹狖窥沙井,岩禽停桧枝。由来傲卿相,卧稳答书迟。
shī yǒu yún suí   shī qíng wéi zhī luó shōu shù   xuě chū shí
zhú yòu kuī shā jǐng   yán qín tíng guì zhī yóu lái ào qīng xiàng   wěn shū chí