题毕文简公撰李太白碑阴

宋代 郭祥正
清风无根长不死,太白高名亦如此。何人谓是王佐才,文简雄词泻秋水。 贤孙出守镌长碑,碑成字字生光辉。宠胡妃子已萌乱,翩然凤鸟来非时。 出林秀木众欲杀,纳官赎命何其危。画船载酒酌明月,不著渔蓑披锦衣。 醉眼天地即衾枕,至今荒冢人疑之。丈夫阖棺事未定,后三百岁方逢知。 知太白,文简公。不誇能诗与饮酒,惜其浩气突兀藏心胸。 青山老碧洗秋色,姑溪濯绿涵春容。太白不见碑可见,螭盘鼍载传无穷。
qīng fēng gēn zhǎng   tài bái gāo míng rén wèi shì wáng zuǒ cái wén   jiǎn xióng xiè qiū shuǐ    
xián sūn chū shǒu juān zhǎng bēi   bēi chéng shēng guāng huī chǒng fēi méng luàn piān   rán fèng niǎo lái fēi shí    
chū lín xiù zhòng shā   guān shú mìng wēi huà chuán zài jiǔ zhuó míng yuè   zhù suō jǐn    
zuì yǎn tiān qīn zhěn   zhì jīn huāng zhǒng rén zhī zhàng guān shì wèi dìng hòu   sān bǎi suì fāng féng zhī    
zhī tài bái   wén jiǎn gōng kuā néng shī yǐn jiǔ   hào cáng xīn xiōng    
qīng shān lǎo qiū   zhuó 绿 hán chūn róng tài bái jiàn bēi jiàn chī   pán tuó zài chuán qióng