题并玉堂

宋代 王十朋
仙李门阑秀气钟,二山朋盍玉为容。晋人潇洒坐连壁,杜老风流吟两峰。 昆府烟霞浮几席,蓝田丘壑蕴心胸。俯容列岫葭相倚,遥许它山石可攻。 光彻郡城翔白鹭,影摇江水照黄龙。价高难把连城易,官冷聊将一谷供。 疑是玑衡临处落,端如日月合时逢。主宾对面成三友,伯仲摩云拱九重。 雁荡浪誇鸾有侣,庾楼徒诧剑相从。綵衣戏罢看山色,不似慈颜喜气浓。
xiān mén lán xiù qi zhōng   èr shān péng wéi róng jìn rén xiāo zuò lián   lǎo fēng liú yín liǎng fēng
kūn yān xiá   lán tián qiū yùn xīn xiōng róng liè xiù jiā xiāng   yáo shān shí gōng
guāng chè jùn chéng xiáng bái   yǐng yáo jiāng shuǐ zhào huáng lóng jià gāo nán lián chéng   guān lěng liáo jiāng gōng
shì héng lín chù luò   duān yuè shí féng zhǔ bīn duì miàn chéng sān yǒu   zhòng yún gǒng jiǔ zhòng
yàn dàng làng kuā luán yǒu   lóu chà jiàn xiāng cóng cǎi kàn shān   shì yán nóng