题碧澜亭

宋代 王炎
一色挼蓝染碧流,翚飞恰对白苹洲。 风清六月非朱夏,气爽三时似素秋。 自笑品题无翰墨,也知领略欠觥筹。 凫鸥定怪霜髯叟,难洗胸中万古愁。
ruó lán rǎn liú   huī fēi qià duì bái píng zhōu  
fēng qīng liù yuè fēi zhū xià   shuǎng sān shí shì qiū  
xiào pǐn hàn   zhī lǐng lüè qiàn gōng chóu  
ōu dìng guài shuāng rán sǒu   nán xiōng zhōng wàn chóu