题壁

宋代 佚名
一团茅草乱蓬蓬,蓦地烧天蓦地空。 争似满炉煨榾柮,漫腾腾地暖烘烘。
tuán máo cǎo luàn pēng pēng   shāo tiān kōng
zhēng mǎn wēi duò   màn téng téng nuǎn hōng hōng