题本师空和尚真

明代 释函是
明镜当台兮,曜神光乎夜堂。西飙栗冽兮,蘸秋水之杲阳。 望俨慈氏兮,近之而不可狎。荡荡乎博峤之遗风兮,当其机而知石头路滑。 悲晚近之羊质兮,尚虎皮之灿灿。侈炎日之峻步兮,宁深云之泛泛。 念石住之微言兮,余小子犹虔虔坐以待旦。
míng jìng dāng tái   yào shén guāng táng biāo 西 liè zhàn   qiū shuǐ zhī gǎo yáng    
wàng yǎn shì   jìn zhī ér xiá dàng dàng jiào zhī fēng dāng   ér zhī shí tou huá    
bēi wǎn jìn zhī yáng zhì   shàng zhī càn càn chǐ yán zhī jùn níng   shēn yún zhī fàn fàn    
niàn shí zhù zhī wēi yán   xiǎo yóu qián qián zuò dài dàn