题葆真阁

宋代 汪藻
溪山上下碧相寻,中有幽人妙陆沉。自古几人能转物,平生万事要刳心。 清风不动竹阴直,白日有馀春意深。世论未宜轻小隐,可能朝市胜山林。
shān shàng xià xiāng xún   zhōng yǒu yōu rén miào chén rén néng zhuǎn píng   shēng wàn shì yào xīn    
qīng fēng dòng zhú yīn zhí   bái yǒu chūn shēn shì lùn wèi qīng xiǎo yǐn   néng cháo shì shèng shān lín