题宝林山禅院

唐代 方干
山捧亭台郭绕山,遥盘苍翠到山巅。岩中古井虽通海, 窟里阴云不上天。罗列众星依木末,周回万室在檐前。 我来可要归禅老,一寸寒灰已达玄。
shān pěng tíng tái guō rào shān   yáo pán cāng cuì dào shān diān yán zhōng jǐng suī tōng hǎi  
yīn yún shàng tiān luó liè zhòng xīng   zhōu huí wàn shì zài yán qián
lái yào guī chán lǎo   cùn hán huī xuán