题抱黄洞景德观

宋代 郭祥正
晋道昔纷乱,志士多学仙。乃愿脱尘网,毕身飞绛烟。 卓彼抱黄子,遗迹兹山巅。地灵无恶木,杉松碧参天。 四时不变春,脩脩女萝鲜。下有白鹿卧,上有青猿悬。 微风五音奏,不假朱丝弦。来者迭宏构,深门秘真筵。 馀芳考金刻,眇末期羌肩。回念时运泰,岩谷无逃贤。 寓游足以乐,携壶谩思玄。黄冠四五辈,达者余所怜。 未尝诣州府,白发犹侵颠。而况尘中人,欲以永岁年。 聊书一日事,继之逍遥篇。
jìn dào fēn luàn   zhì shì duō xué xiān nǎi yuàn tuō chén wǎng   shēn fēi jiàng yān    
zhuó bào huáng zi   shān diān líng è shān   sōng cān tiān    
shí biàn chūn   xiū xiū luó xiān xià yǒu bái 鹿 shàng   yǒu qīng yuán xuán    
wēi fēng yīn zòu   jiǎ zhū xián lái zhě dié hóng gòu shēn   mén zhēn yán    
fāng kǎo jīn   miǎo qiāng jiān huí niàn shí yùn tài yán   táo xián    
yóu   xié mán xuán huáng guān bèi   zhě suǒ lián    
wèi cháng zhōu   bái yóu qīn diān ér kuàng chén zhōng rén   yǒng suì nián    
liáo shū shì   zhī xiāo yáo piān