题报恩方丈宋子展所作墨竹
丛筠抱清节,茂若含幽翠。
孤树老风霜,空枝少春意。
其中有磐石,人莫知其器。
坚顽如我心,脱尽荣枯累。
画不与诗谋,诗辄穷微理。
何时逢画郎,忘言笑相视。
cóng
丛
yún
筠
bào
抱
qīng
清
jié
节
,
mào
茂
ruò
若
hán
含
yōu
幽
cuì
翠
。
。
gū
孤
shù
树
lǎo
老
fēng
风
shuāng
霜
,
kōng
空
zhī
枝
shǎo
少
chūn
春
yì
意
。
。
qí
其
zhōng
中
yǒu
有
pán
磐
shí
石
,
rén
人
mò
莫
zhī
知
qí
其
qì
器
。
。
jiān
坚
wán
顽
rú
如
wǒ
我
xīn
心
,
tuō
脱
jǐn
尽
róng
荣
kū
枯
lèi
累
。
。
huà
画
bù
不
yǔ
与
shī
诗
móu
谋
,
shī
诗
zhé
辄
qióng
穷
wēi
微
lǐ
理
。
。
hé
何
shí
时
féng
逢
huà
画
láng
郎
,
wàng
忘
yán
言
xiào
笑
xiāng
相
shì
视
。
。