题保定抱阳山寺

元代 张弘范
山僧掣脱利名缰,特去幽岩搆一堂。兀坐忘机禅榻静,高吟纵意竹窗凉。 奔驰世外心千里,参透人间梦一场。终日杜门稀万事,此中滋味少人尝。
shān sēng chè tuō míng jiāng   yōu yán gòu táng zuò wàng chán jìng   gāo yín zòng zhú chuāng liáng
bēn chí shì wài xīn qiān   cān tòu rén jiān mèng chǎng zhōng mén wàn shì   zhōng wèi shǎo rén cháng