题柏台山僧

唐代 于鹄
上方唯一室,禅定对山容。行道临孤壁,持斋听远钟。 枯藤离旧树,朽石落高峰。不向云间见,还应梦里逢。
shàng fāng wéi shì   chán dìng duì shān róng háng dào lín   chí zhāi tīng yuǎn zhōng
téng jiù shù   xiǔ shí luò gāo fēng xiàng yún jiān jiàn   hái yīng mèng féng