苕溪草堂自大历三年夏新营洎秋及春…四十三韵

唐代 皎然
万虑皆可遗,爱山情不易。自从东溪住,始与人群隔。 应物非宿心,遗身是吾策。先民崆峒子,沦景事金液。 绮里犹近名,於陵未泯迹。吾师逆流教,禅隐殊古昔。 洗足临潺湲,销声寄松柏。缃荷采堪服,柔草持可席。 道心制野猿,法语授幽客。境净万象真,寄目皆有益。 原上无情花,山中听经石。竹生自萧散,云性常洁白。 却见羁世人,远高摩霄翮。达贤观此意,烦想遂冰蘖。 伊予战苦胜,览境情不溺。智以动念昏,功由无心积。 形骸尔何有,生死谁所戚。为与胜悟冥,不忧颓龄迫。 春风自骀荡,禅地常阒寂。掷札成柳枝,溉瓶养泉脉。 道人知止足,盥漱聊自适。学外见古贤,颇令我心惕。 眇绵云官世,梦幻羽陵籍。鬼箓徒相矜,九原谁家宅。 俗情封浅近,至理昧尧跖。蹈善嗟沈冥,履仁伤堙厄。 匠心圣亦尤,攻异天见责。试以慧眼观,斯言谅可觌。 外事非吾道,忘缘倦所历。中宵废耳目,形静神不役。 色天夜清迥,花漏时滴沥。东风吹杉梧,幽月到石壁。 此中一悟心,可与千载敌。故交徒好我,筐中无咫尺。 潘生入空门,祖师传秘赜。汤子自天德,精诣功不僻。 放世与成名,两图在所择。吾高鸱夷子,身退无瑕摘。 吾嘉鲁仲连,功成弃珪璧。二贤兼彼才,晚节何感激。 不然作山计,改服我下泽。君隳元亮冠,我脱潜师屐。 倚卧高松根,共逃金闺籍。
wàn jiē   ài shān qíng cóng dōng zhù   shǐ rén qún
yìng fēi 宿 xīn   shēn shì xiān mín kōng tóng   lún jǐng shì jīn
yóu jìn míng   líng wèi mǐn shī liú jiào   chán yǐn shū
lín chán yuán   xiāo shēng sōng bǎi xiāng cǎi kān   róu cǎo chí
dào xīn zhì yuán   shòu yōu jìng jìng wàn xiàng zhēn   jiē yǒu
yuán shàng qíng huā   shān zhōng tīng jīng shí zhú shēng xiāo sàn   yún xìng cháng jié bái
què jiàn shì rén   yuǎn gāo xiāo xián guān   fán xiǎng suì bīng niè
zhàn shèng   lǎn jìng qíng zhì dòng niàn hūn   gōng yóu xīn
xíng hái ěr yǒu   shēng shuí suǒ wèi shèng míng   yōu tuí líng
chūn fēng dài dàng   chán cháng zhì zhá chéng liǔ zhī   gài píng yǎng quán mài
dào rén zhī zhǐ   guàn shù liáo shì xué wài jiàn xián   lìng xīn
miǎo mián yún guān shì   mèng huàn líng guǐ xiāng jīn   jiǔ yuán shuí jiā zhái
qíng fēng qiǎn jìn   zhì mèi yáo zhí dǎo shàn jiē shěn míng   rén shāng yīn è
jiàng xīn shèng yóu   gōng tiān jiàn shì huì yǎn guān   yán liàng
wài shì fēi dào   wàng yuán juàn suǒ zhōng xiāo fèi ěr   xíng jìng shén
tiān qīng jiǒng   huā lòu shí dōng fēng chuī shān   yōu yuè dào shí
zhōng xīn   qiān zǎi jiāo hǎo   kuāng zhōng zhǐ chǐ
pān shēng kōng mén   shī chuán tāng zi tiān   jīng gōng
fàng shì chéng míng   liǎng zài suǒ gāo chī zi   shēn tuì 退 xiá zhāi
jiā zhòng lián   gōng chéng guī èr xián jiān cái   wǎn jié gǎn
rán zuò shān   gǎi xià jūn huī yuán liàng guān   tuō qián shī
gāo sōng gēn   gòng táo jīn guī