调笑

宋代 毛滂
谓花月无情,长寄绮罗之遗恨。试为调笑,戏追风流。少延重客之余欢,聊发清尊之雅兴。诗词:珠树阴中翡翠儿。莫论生小被鸡欺。鹳鹊楼高荡春思,秋瓶盼碧双琉璃。御酥作肌花作骨。燕钗横玉云堆发。使梁年少断肠人,凌波袜冷重城月。 城月。冷罗袜。郎睡不知鸾帐揭。香凄翠被灯明灭。花困钗横时节。河桥杨柳催行色。愁黛有人描得。
wèi huā yuè qíng   zhǎng luó zhī hèn shì wèi tiáo xiào   zhuī fēng liú shǎo yán zhòng zhī huān   liáo qīng zūn zhī xìng shī   zhū shù yīn zhōng fěi cuì ér lùn shēng xiǎo bèi guàn què lóu gāo dàng chūn   qiū píng pàn shuāng liú li zuò huā zuò yàn chāi héng yún duī shǐ 使 liáng nián shào duàn cháng rén   líng lěng zhòng chéng yuè
chéng yuè lěng luó láng shuì zhī luán zhàng jiē xiāng cuì bèi dēng míng miè huā kùn chāi héng shí jié qiáo yáng liǔ cuī xíng chóu dài yǒu rén miáo