调笑

宋代 晁补之
行步步随。郎去苏台云水国。青青满地成轻掷。闻君车马向江南,为传春草遥相忆 相忆。顿轻掷。春草佳名惭赠璧。长洲茂苑吴王国。自有芊绵碧色。根生土长铜驼陌。纵欲随君争得。
xíng suí láng tái yún shuǐ guó qīng qīng mǎn chéng qīng zhì wén jūn chē xiàng jiāng nán   wèi chuán chūn cǎo yáo xiāng
xiāng dùn qīng zhì chūn cǎo jiā míng cán zèng cháng zhōu mào yuàn wáng guó yǒu qiān mián gēn shēng zhǎng tóng tuó zòng suí jūn zhēng de