调笑

宋代 晁补之
鸾天汉津。恍如梦觉空江暮。云雨无踪珮何处。君非玉斧望归来,流水桃花定相误 相误。空凝伫。郑子江头逢二女。霞衣曳玉非尘土。笑解明珰轻付。月从云堕劳相慕。自有骖鸾仙侣。
luán tiān hàn jīn huǎng mèng jué kōng jiāng yún zōng pèi chǔ jūn fēi wàng guī lái   liú shuǐ táo huā dìng xiāng
xiāng kōng níng zhù zhèng zi jiāng tóu féng èr xiá fēi chén xiào jiě míng dāng qīng yuè cóng yún duò láo xiāng yǒu cān luán xiān