调笑

宋代 毛滂
房十三春未央。沙暖鸳鸯堤下上。烟轻杨柳丝飘荡。佩瑶弃置洛城东,风流云散空相望。 相望。楚江上。萦水缭云闻妙唱。龙沙醉眼看花浪。正要风将月傍。云车瑶佩成惆怅。衰柳白须相向。
fáng shí sān chūn wèi yāng shā nuǎn yuān yāng xià shàng yān qīng yáng liǔ piāo dàng pèi yáo zhì luò chéng dōng   fēng liú yún sàn kōng xiāng wàng
xiāng wàng chǔ jiāng shàng yíng shuǐ liáo yún wén miào chàng lóng shā zuì yǎn kàn huā làng zhèng yào fēng jiāng yuè bàng yún chē yáo pèi chéng chóu chàng shuāi liǔ bái xiāng xiàng