调笑

宋代 毛滂
屏六曲红氍毹。霰珠穿帘洞房晚。歌倚瑶琴半羞懒。天寒日暮可奈何,挂客冠缨玉钗冷。 钗冷。鬓云晚。罗袖拂人花气暖。风流公子来应远。半倚瑶琴羞懒。云寒日暮天微霰。无处不堪肠断。
píng liù hóng shū xiàn zhū chuān 穿 lián dòng fáng wǎn yáo qín bàn xiū lǎn tiān hán nài   guà guān yīng chāi lěng
chāi lěng bìn yún wǎn luó xiù rén huā nuǎn fēng liú gōng lái yìng yuǎn bàn yáo qín xiū lǎn yún hán tiān wēi xiàn chǔ kān cháng duàn