调笑

宋代 晁补之
高无乃饥。琴弹秋思明心素。女为客歌客无语。冠缨定挂翡翠钗,心乱谁知几将暮 将暮。乱心素。上客风流名重楚。临街下马当窗户。饭煮雕胡留住。瑶琴促轸传深语。万曲梁尘不顾。
gāo nǎi qín dàn qiū míng xīn wèi guān yīng dìng guà fěi cuì chāi   xīn luàn shéi zhī jiāng
jiāng luàn xīn shàng fēng liú míng zhòng chǔ lín jiē xià dāng chuāng hu fàn zhǔ diāo liú zhù yáo qín zhěn chuán shēn wàn liáng chén