调瑟词

唐代 刘禹锡
调瑟在张弦,弦平音自足。朱弦二十五,缺一不成曲。 美人爱高张,瑶轸再三促。上弦虽独响,下应不相属。 日暮声未和,寂寥一枯木。却顾膝上弦,流泪难相续。
tiáo zài zhāng xián   xián píng yīn zhū xián èr shí   quē chéng
měi rén ài gāo zhāng   yáo zhěn zài sān shàng xián suī xiǎng   xià yīng xiāng zhǔ
shēng wèi   liáo què shàng xián   liú lèi nán xiāng