跳梁行寄慰明卿

明代 李攀龙
武昌季子吴国伦,左迁三载匡庐春。红颜便着青云色,白眼岂是功名人。 邢州太守昔入计,犹自金闺侍从臣。顾问片言摇日月,弹章一字动星辰。 虽然旧属平津吏,常苦跳梁不可致。调笑纵横倒四筵,交驩往往非其意。 世间那得郢中歌,君但论诗吾且睡。何须更比谢生肩,但应独把王郎臂。 萧条颇似东方生,南康郡里忆承明。文彩纵然倾汉王,恢谐难以取公卿。 画眉石镜二女裸,濯足长江九派清。此儿寻常未易识,偷桃卖药行妖精。 近来犹尚凭陵否,俯仰浮沉无不有。朝读司空城旦书,夜沽茂宰柴桑酒。 成败宁关达士心,卷舒终在朝廷手。随他肉食作雄飞,饶我褐衣称下走。 党禁重开祝网年,一时逐客宠光偏。晚收已抱泥涂恨,更谪如何不可怜。 事急谁能驰叩阙,家贫未拟罢归田。再来地僻逾高枕,就使荒凉给俸钱。 壮游万里君须见,青琐凤池元不贱。使气能令魑魅藏,出身曾厌欃枪变。 楚狂岂止接舆贤,秦孽犹堪背城战。回首畏途真自知,一官不绝才如线。 难将此物斗翱翔,妒口含沙未可当。四海弟兄堪并起,中原我辈正相望。 总看弃置风尘里,不作踟蹰道路傍。鼓枻更逢渔父笑,岂应憔悴老沧浪。
chāng guó lún   zuǒ qiān sān zài kuāng chūn hóng yán biàn zhe 便 qīng yún bái   yǎn shì gōng míng rén    
xíng zhōu tài shǒu   yóu jīn guī shì cóng chén wèn piàn yán yáo yuè dàn   zhāng dòng xīng chén    
suī rán jiù shǔ píng jīn   cháng tiào liáng zhì tiáo xiào zòng héng dào yán jiāo   huān wǎng wǎng fēi    
shì jiān de yǐng zhōng   jūn dàn lùn shī qiě shuì gèng xiè shēng jiān dàn   yīng wáng láng    
xiāo tiáo shì dōng fāng shēng   nán kāng jùn chéng míng wén cǎi zòng rán qīng hàn wáng huī   xié nán gōng qīng    
huà méi shí jìng èr luǒ   zhuó cháng jiāng jiǔ pài qīng ér xún cháng wèi shí tōu   táo mài yào xíng yāo jing    
jìn lái yóu shàng píng líng fǒu   yǎng chén yǒu cháo kōng chéng dàn shū   mào zǎi chái sāng jiǔ    
chéng bài níng guān shì xīn   juǎn shū zhōng zài cháo tíng shǒu suí ròu shí zuò xióng fēi ráo   chēng xià zǒu    
dǎng jìn chóng kāi zhù wǎng nián   shí zhú chǒng guāng piān wǎn shōu bào hèn gèng   zhé lián    
shì shuí néng chí kòu quē   jiā pín wèi guī tián zài lái gāo zhěn jiù   shǐ huāng 使 liáng gěi fèng qián    
zhuàng yóu wàn jūn jiàn   qīng suǒ fèng chí yuán jiàn shǐ 使 néng lìng chī mèi cáng chū   shēn céng yàn chán qiāng biàn    
chǔ kuáng zhǐ jiē xián   qín niè yóu kān bèi chéng zhàn huí shǒu wèi zhēn zhī   guān jué cái xiàn   线  
nán jiāng dòu áo xiáng   kǒu hán shā wèi dāng hǎi xiōng kān bìng zhōng   yuán bèi zhèng xiāng wàng    
zǒng kàn zhì fēng chén   zuò chí chú dào bàng gèng féng xiào   yīng qiáo cuì lǎo cāng làng