添字昭君怨 春怀

明代 王夫之
茸草偏生南浦,桃叶半遮芳树。东风何用苦相催,缓缓来。 刚倩柳绵黏住,又被落红勾去。麟洲闻有返魂香,海天长。
rōng cǎo piān shēng nán   táo bàn zhē fāng shù dōng fēng yòng xiāng cuī huǎn   huǎn lái    
gāng qiàn liǔ mián nián zhù   yòu bèi luò hóng gōu lín zhōu wén yǒu fǎn hún xiāng hǎi   tiān cháng