添字渔家傲 赋得手提金缕鞋

清代 曹贞吉
一树木兰花影大。露湿铜铺,不闭葳蕤锁。半夜出来惊欲躲。 君王过。澄心堂侧藏灯火。 响屧回廊知未可。似水香阶,那受青苔涴。半晌偎人魂乍妥。 娇无那。匆匆难唱家山破。
shù lán huā yǐng shī 湿 tóng   wēi ruí suǒ bàn chū lái jīng duǒ
jūn wáng guò chéng xīn táng cáng dēng huǒ
xiǎng xiè huí láng zhī wèi shì shuǐ xiāng jiē   shòu qīng tái bàn shǎng wēi rén hún zhà tuǒ
jiāo cōng cōng nán chàng jiā shān