天竺晓行

宋代 陆游
笋舆咿轧水云间,惭愧忙身得暂闲。 堪笑风中一黄叶,知看天外几青山?
sǔn zhá shuǐ yún jiān   cán kuì máng shēn zàn xián  
kān xiào fēng zhōng huáng   zhī kàn tiān wài qīng shān