天竺僧

明代 朱元璋
比丘乾竺来,情思脱祸胎。去乡十万里,飞锡不尘埋。 宵昼观孰大,无时不常怀。志立无上等,必欲精神谐。 忽然观身影,影乃与身偕。若欲离尘垢,将影与身排。 再观世万物,有形必影该。寻思欲解分,似乎与理乖。 空寂如是说,咸将贝叶开。论影始太古,至今尚犹猜。 日午难回避,临水见眉腮。月下偏分晓,愚云似怪哉。 智人果解分,祸胎两忘灾。或说身裁影,亦曰影身裁。 颠倒论常世,倒颠日日俳。观倦息意马,劳心猿似豺。 到了难分去,从伊子细差。闭门终不见,出户倚身牌。 有时定玄机,俯仰何根荄。祖佛如何定,影子在尘埃。 尔升从尔上,尔降从尔阶。踌躇从踯躅,穿履亦穿鞋。 反复诚难避,簪花犹插钗。虚实谁参透,天厨一供斋。 八万四千户,闾阎迩榭台。鸡犬声无异,庄周化骨骸。 漆园曾作吏,槐国已知槐。幻中生幻梦,幻影与身哀。 影幻身亦幻,何时有壮衰。若欲常寂静,百骸与之齐。 智虑浑忘却,天然似婴孩。
qiū qián zhú lái   qíng tuō huò tāi xiāng shí wàn fēi   chén mái    
xiāo zhòu guān shú   shí cháng huái 怀 zhì shàng děng   jīng shén xié    
rán guān shēn yǐng   yǐng nǎi shēn xié ruò chén gòu jiāng   yǐng shēn pái    
zài guān shì wàn   yǒu xíng yǐng gāi xín jiě fēn   guāi    
kōng shì shuō   xián jiāng bèi kāi lùn yǐng shǐ tài zhì   jīn shàng yóu cāi    
nán huí   lín shuǐ jiàn méi sāi yuè xià piān fēn xiǎo   yún shì guài zāi    
zhì rén guǒ jiě fēn   huò tāi liǎng wàng zāi huò shuō shēn cái yǐng   yuē yǐng shēn cái    
diān dào lùn cháng shì   dǎo diān pái guān juàn láo   xīn yuán shì chái    
dào le nán fēn   cóng chà mén zhōng jiàn chū   shēn pái    
yǒu shí dìng xuán   yǎng gēn gāi dìng yǐng   zi zài chén āi    
ěr shēng cóng ěr shàng   ěr jiàng cóng ěr jiē chóu chú cóng zhí zhú chuān   穿 chuān xié 穿    
fǎn chéng nán   zān huā yóu chā chāi shí shuí cān tòu tiān   chú gōng zhāi    
wàn qiān   yán ěr xiè tái quǎn shēng zhuāng   zhōu huà hái    
yuán céng zuò   huái guó zhī huái huàn zhōng shēng huàn mèng huàn   yǐng shēn āi    
yǐng huàn shēn huàn   shí yǒu zhuàng shuāi ruò cháng jìng bǎi   hái zhī    
zhì hún wàng què   tiān rán shì yīng hái