天柱峰

宋代 范成大
衡山紫盖连延处,一峰巉绝擎玉宇。 汉家惮远不能到,寓祭灊山作天柱。 我今卧游长揜关,却寓此石充灊山。 形摹三尺气万仞,世间培塿何由攀? 南州山骨服清淑,乳孽砂床未超俗。 神奇都赋小峥嵘,雷雨飞来伴幽独。 哦诗月明清夜阑,坐看高影横屋山。 摩霄拂云政如此,吾言实夸谁敢删!
héng shān gài lián yán chù   fēng chán jué qíng
hàn jiā dàn yuǎn néng dào   qián shān zuò tiān zhù
jīn yóu zhǎng yǎn guān   què shí chōng qián shān
xíng sān chǐ wàn rèn   shì jiān péi lǒu yóu pān  
nán zhōu shān qīng shū   niè shā chuáng wèi chāo
shén dōu xiǎo zhēng róng   léi fēi lái bàn yōu
ó shī yuè míng qīng lán   zuò kàn gāo yǐng héng shān
xiāo yún zhèng   yán shí kuā shuí gǎn shān   !