田熙载比失解留诗别承之殿撰承之用其韵以宠其行如璧亦次其韵

宋代 饶节
田侯蕴藉绝凡尘,常苦冥冥天胜人。可但渊源深孔孟,更无学术略仪秦。 且寻耒耨聊糊口,未置文章便稳身。幸有使君敦眷旧,转令名字落簪绅。
tián hóu yùn jiè jué fán chén   cháng míng míng tiān shèng rén dàn yuān yuán shēn kǒng mèng gèng   xué shù lüè qín    
qiě xún lěi nòu liáo kǒu   wèi zhì wén zhāng biàn 便 wěn shēn xìng yǒu shǐ jūn 使 dūn juàn jiù zhuǎn   lìng míng zi luò zān shēn