天仙子(荼コ已凋落赋)

宋代 冯时行
风幸多情开得好。忍却吹教零落了。弄花衣上有馀香,春已老。枝头少。况又酒醒鶗鴂晓。 一片初飞情已悄。可更如今纷不扫。年随流水去无踪,恨不了。愁不了。楼外远山眉样小。
fēng xìng duō qíng kāi hǎo rěn què chuī jiào líng le nòng huā shàng yǒu xiāng   chūn lǎo zhī tóu shǎo kuàng yòu jiǔ xǐng jué xiǎo
piàn chū fēi qíng qiāo gèng jīn fēn sǎo nián suí liú shuǐ zōng   hèn liǎo chóu liǎo lóu wài yuǎn shān méi yàng xiǎo