天仙子 送春

清代 钟蕴
花飞顿觉韶光尽。黄鹂相唤愁相应。凭栏徒倚不胜情,推妆镜。 穿花径。花枝憔悴疑同病。 愁怀怕共东风竞。冉冉绿阴何骤盛。园林满目但伤神,春无剩。 留难定。琴弦慵整人初静。
huā fēi dùn jué sháo guāng jǐn huáng xiāng huàn chóu xiāng yìng píng lán shèng qíng   tuī zhuāng jìng
chuān 穿 huā jìng huā zhī qiáo cuì tóng bìng
chóu huái 怀 gòng dōng fēng jìng rǎn rǎn 绿 yīn zhòu shèng yuán lín mǎn dàn shāng shén   chūn shèng
liú nàn dìng qín xián yōng zhěng rén chū jìng