天仙子 酷暑

明代 王世贞
万叠火云堆落照。一抹青山连晚烧。不教蘋带吐微飔,天转峭。 星仍闹。长安炙就红垆小。 枝上忽闻蝉语噪。为问西风何日到。男儿失足堕京尘,炎也噪。 凉也噪。不如销夏湾中好。
wàn dié huǒ yún duī luò zhào qīng shān lián wǎn shāo jiào píng dài wēi tiān zhuǎn   qiào      
xīng réng nào cháng ān zhì jiù hóng xiǎo    
zhī shàng wén chán zào wèi wèn fēng 西 dào nán ér shī duò jīng chén yán   zào      
liáng zào xiāo xià wān zhōng hǎo