天仙子

宋代 程垓
惨惨霜林冬欲尽。又是溪梅寒弄影。矮窗曲屋夜烧香,人已静。灯垂炉。 点滴芭蕉和雨听。约个归期犹未定。一夜梦魂终不稳。知他勾得许多情,真个闷。无人问。说与画楼应不信。
cǎn cǎn shuāng lín dōng jǐn yòu shì méi hán nòng yǐng ǎi chuāng shāo xiāng   rén jìng dēng chuí
diǎn jiāo tīng yuē guī yóu wèi dìng mèng hún zhōng wěn zhī gōu duō qíng   zhēn mèn rén wèn shuō huà lóu yīng xìn