天仙子

宋代 丘崈
畏暑只嫌秋较晚。不道玉楼人渐远。此情那解却清凉,肠欲断。愁无限。安得冰壶还照眼。 妙舞蹁跹歌宛转。走遍京华何处见。清眠无梦到西州,余香浅。银钩软。唯仗锦书聊自遣。
wèi shǔ zhǐ xián qiū jiào wǎn dào lóu rén jiàn yuǎn qíng jiě què qīng liáng   cháng duàn chóu xiàn ān bīng hái zhào yǎn
miào pián xiān wǎn zhuǎn zǒu biàn jīng huá chǔ jiàn qīng mián mèng dào 西 zhōu   xiāng qiǎn yín gōu ruǎn wéi zhàng jǐn shū liáo qiǎn