天仙子

宋代 赵令
宿雨洗空台榭莹。下尽珠帘寒未定。花开花落几番晴,春欲竟。愁未醒。池面杏花红透影。 一纸短书言不尽。明月清风还记省。玉楼香断又添香,闲展兴。临好景。心似乱萍何处整。
宿 kōng tái xiè yíng xià jǐn zhū lián hán wèi dìng huā kāi huā luò fān qíng   chūn jìng chóu wèi xǐng chí miàn xìng huā hóng tòu yǐng
zhǐ duǎn shū yán jìn míng yuè qīng fēng hái shěng lóu xiāng duàn yòu tiān xiāng   xián zhǎn xīng lín hǎo jǐng xīn shì luàn píng chǔ zhěng