天香 题菊斋之《江魅》
十四虹桥,松陵古路,几度江梅谁赏?玉笛吹空,东风舞尽,怎觅他生模样。
寂寥清角,分付在、暗香枝上。只怕春深过后,疏花更难吟想。
飘零不堪淡望。唤红衣、翠楼轻唱。长忆维扬旧梦,总添惆怅,残月今宵独往。
更多少、清寒楚江荡。随了悲声,低徊逸响。
shí
十
sì
四
hóng
虹
qiáo
桥
,
sōng
松
líng
陵
gǔ
古
lù
路
,
jǐ
几
dù
度
jiāng
江
méi
梅
shuí
谁
shǎng
赏
?
yù
玉
dí
笛
chuī
吹
kōng
空
,
dōng
东
fēng
风
wǔ
舞
jǐn
尽
,
zěn
怎
mì
觅
tā
他
shēng
生
mú
模
yàng
样
。
。
jì
寂
liáo
寥
qīng
清
jiǎo
角
,
fēn
分
fù
付
zài
在
、
、
àn
暗
xiāng
香
zhī
枝
shàng
上
。
。
zhǐ
只
pà
怕
chūn
春
shēn
深
guò
过
hòu
后
,
shū
疏
huā
花
gèng
更
nán
难
yín
吟
xiǎng
想
。
。
piāo
飘
líng
零
bù
不
kān
堪
dàn
淡
wàng
望
。
。
huàn
唤
hóng
红
yī
衣
、
、
cuì
翠
lóu
楼
qīng
轻
chàng
唱
。
。
cháng
长
yì
忆
wéi
维
yáng
扬
jiù
旧
mèng
梦
,
zǒng
总
tiān
添
chóu
惆
chàng
怅
,
cán
残
yuè
月
jīn
今
xiāo
宵
dú
独
wǎng
往
。
。
gèng
更
duō
多
shǎo
少
、
、
qīng
清
hán
寒
chǔ
楚
jiāng
江
dàng
荡
。
。
suí
随
le
了
bēi
悲
shēng
声
,
dī
低
huí
徊
yì
逸
xiǎng
响
。
。